Chuyện xem bóng đá Việt Nam ở bên Nhật [HOT]

Xin chúc mừng đội tuyển bóng đá Việt Nam của chúng ta đã vượt qua Philippines để tiến vào chung kết AFF Cup sau 10 năm chờ đợi! Không còn gì để bàn cãi, Việt Nam vô địch! Tự hào một chút, nhưng bây giờ trở lại câu chuyện tôi muốn kể. Câu chuyện kể về một du học sinh Việt Nam đang du học tại Nhật Bản vì không thể hò hét ăn mừng bàn thắng của mình nên đã phải ra quán karaoke vừa hát vừa hò hét để “hét lên”. Học sinh này không ai khác mà chính là anh.

Những lời thú nhận đầy “nước mắt”

Hôm qua sau khi tiếng còi trọng tài vang lên cũng là lúc mọi người đổ ra đường ăn mừng, đi bão. Tôi lướt qua facebook thì thấy nhiều người đăng bài chúc mừng đội tuyển Việt Nam, rồi có người livestream đi bão. Nhưng tôi cũng thấy một số bài đăng từ bạn bè của tôi nói rằng “Ai mua cho em vé máy bay để em về quê cổ vũ đội tuyển VN”hoặc là “Tôi muốn về nhà để tránh bão”. Đó là dòng trạng thái của các du học sinh yêu bóng đá, muốn hòa chung không khí sôi động ở quê nhà nhưng không có cơ hội về quê cổ vũ nên đành “ngậm ngùi” ngồi xem ở bên kia.

Đọc những dòng “rưng rưng”, tôi nhớ đến thời còn đi du học Nhật Bản hồi đầu năm, vào thời điểm đội tuyển U23 Việt Nam làm nên kỳ tích lịch sử, đó là vào trận. trận chung kết giải vô địch U23 Châu Á.

U23 Việt Nam tham dự vòng chung kết Asiad

Lúc đó, không biết mọi người ở nhà thế nào, nhưng ở đây hầu như không ai để ý đến đội tuyển U23 Việt Nam, chú ý đến tân huấn luyện viên Park Hang Seo. Tôi cũng chỉ đọc báo và biết đội được dự vòng chung kết U23 châu Á, Việt Nam lúc đó nằm ở bảng tử thần với sự góp mặt của Hàn Quốc, Australia và Syria. Không ai nghĩ đội có thể vượt qua vòng bảng, thậm chí thầy Park chỉ đặt mục tiêu giành một điểm (nếu tôi không nhầm).

Tuy nhiên, mọi sự chú ý bắt đầu đổ dồn vào đội U23 sau chiến thắng 1-0 trước Australia ở lượt trận thứ hai. Báo chí đưa tin và cho rằng Việt Nam sẽ có cơ hội vượt qua vòng bảng nếu Việt Nam cầm hòa Syria, đồng thời Hàn Quốc thắng Australia. Đây cũng là thời điểm mọi người bắt đầu nói nhiều về đội tuyển, và về trận đấu giữa Việt Nam và Syria sắp tới.

Hôm đó, tôi ngồi một mình ở nhà xem. Vừa xem vừa cầm điện thoại cập nhật facebook. Và sau đó tiếng còi của trọng tài nổi lên. Việt Nam lần đầu tiên vượt qua vòng bảng! Tôi nhắn ngay vào nhóm anh chị em thân thiết ở đây bảo “phải tụ tập xem bóng đá!”

Hơi buồn khi xem một mình

Tôi vẫn phải xem trận tứ kết một mình ở nhà (hôm đó có người bận nên nghỉ bán kết rồi tập trung). Ở trận đấu quan trọng như thế này, tôi xem một mình, còn ở nhà thì bố mẹ, anh em, bạn bè đều tụ tập xem bóng đá. Thôi thì cứ xem và nhắn tin cho nhau qua facebook, thậm chí đặt facebook gọi điện với mấy anh ở nhà.

Sau đó ở tứ kết, Việt Nam đánh bại Iraq sau loạt sút luân lưu. Tôi nhảy cẫng lên ăn mừng, nhưng không dám la hét vì sợ nhà bên cạnh làm ồn. Rất tiếc, đây là Nhật Bản, không phải Việt Nam. Những đứa trẻ Nhật Bản không quan tâm đến việc Việt Nam vào tứ kết, họ chỉ cần biết rằng chỉ cần có tiếng ồn ào, la hét bên cạnh, họ sẽ gọi cảnh sát. Và ở nhà… có lẽ họ đang đua nhau xem ai hét to hơn.

Tụ tập xem bóng đá cùng nhau

Hai trận bán kết và chung kết, mọi người tập trung tại nhà riêng và xem bóng đá. Tôi nấu cơm, cùng bọn trẻ mua vài lon bia cho vui. Trước khi bóng lăn, tôi phải kéo màn hình máy tính 24 inch xuống bàn thấp cho mọi người xem, rồi google để tìm link xem bóng đá. Mạng nhà mình tuy rất mạnh nhưng do phải kết nối đường truyền ở Việt Nam nên rất chậm. Đôi khi nhìn thấy được rồi đứng hình. Lần đó cũng may mắn tìm được Xoilac.tv trên youtube, mượt mà xem các bạn trẻ bình luận cũng vui.

6, 7 đứa ngồi trong một căn phòng nhỏ, nhưng cũng đủ để mỗi đứa chọn cho mình một chỗ ngồi thích hợp. Một người nằm trên giường, người kia dựa vào tường, và tôi đang ngồi trên một chiếc ghế cao. Tất cả đều tập trung xem qua màn hình 24 inch nhỏ xíu nhưng vẫn bị mờ.

Nếu Việt Nam thắng, tôi sẽ…

Kể từ khi Việt Nam vào tứ kết, ở nhà có một trào lưu là “nếu Việt Nam vào bán kết, nếu Việt Nam vào chung kết, tôi sẽ…” làm gì đó. Kết quả ấn tượng nhất là một người đàn ông cho biết nếu Việt Nam vào bán kết thì hôm sau mặc váy của vợ đến công ty, sau đó sẽ mặc. Các con tôi cũng chạy theo phong trào, tôi nói nếu Việt Nam vào chung kết sẽ mua một chiếc xe đạp mới tinh. Việt Nam thắng trận bán kết nên hôm sau tôi mua luôn, không cần suy nghĩ nhiều.

La hét nhưng không hét được, phải đi hát karaoke để hét.

Tôi nhắc nhở mọi người cố gắng giữ trật tự, nhất là khi đội tuyển Việt Nam ghi bàn, nhưng không ai nghe họ nói, vì đây không phải là nhà của họ. Thậm chí tôi muốn hét lên. Cảm giác muốn hét lên nhưng phải nghiến răng chịu đựng thực sự rất “đau”.

Ở trận bán kết khi Việt Nam đá phạt đền, tôi cũng tìm cho mỗi em một vài chiếc khăn và dặn các em nhớ cầm khăn khi ăn mừng. Tôi lúc đó nửa đùa nửa thật, cũng mong có la đừng hét to quá, nhưng cũng mong hàng xóm hiểu vụ này. Có lẽ tiếng hét lớn nhất là khi Quang Hải ghi bàn gỡ hòa ở cuối hiệp một trận chung kết với Uzbekistan. Tôi bật dậy đúng 1,2 giây, rồi bắt đầu bảo mọi người im lặng, sau đó chạy ra ngoài hành lang để kiểm tra xem 2 phòng liền kề đã bật đèn chưa. May mắn! Hai người hàng xóm vẫn chưa về! Nhưng đó cũng là tiếng reo hò ăn mừng cuối cùng của các huynh đệ, bởi sau đó, Việt Nam đã bị dẫn bàn ở phút 120. Tất cả mọi người đều không nói nên lời, có người ngơ ngác kêu lên “Ôi vào đi”.

Đêm đó, sau khi chứng kiến ​​Việt Nam bại trận, đám con trai rủ nhau đi hát karaoke để giải tỏa nỗi buồn. Tôi chọn bài “She’s Gone” của Steelheart, một bài hát có âm vực rất cao, sau đó tôi vừa hát vừa hét cho đến khi khản cổ. Tôi chờ đợi vài ngày, cuối cùng tôi đã có thể hét lên và thả ga. Tuy nhiên, tiếng hét lúc đó không còn là tiếng hò reo ăn mừng nữa mà nó mang một cái gì đó rất “đau thương” và “thảm thương”.

“ĐẾN BÃO”

Nói về chủ đề “ĐI BÃO”, trong thời gian diễn ra AFF Cup 2008, tôi vẫn nhớ khi ngồi ở nhà vẫn nghe thấy tiếng còi xe máy, ô tô ngoài đường. Thế rồi đầu năm nay người Việt lại có dịp đi bão ăn mừng cả tuần rồi, nhưng lúc đó mình đang ở Nhật nên không hòa được với không khí náo nhiệt đó. Tôi muốn nói rằng khi mọi người ở nhà đi bão sau khi Việt Nam vào bán kết thì bên này chỗ tôi ở đã bị một trận bão tuyết rất lớn. Không hiểu lúc đó đầu óc tôi thế nào mà ra đường thì tệ đến thế, trong khi ai cũng muốn về sớm, thậm chí có hàng quán định đóng cửa sớm lúc 8 giờ. Tôi là cơn bão “thực sự”.

ho-guom-ruc-co-do

AFF Cup 2018 này, tôi về nước. Ngoài ra có thể cùng gia đình xem bóng đá, có thể ăn mừng thoải mái hơn, dù trời chưa mưa bão. Tôi hơi ghen tị vì phải đứng giữa đám đông, nên tôi chỉ định đi bão nếu Việt Nam vô địch AFF Cup năm nay, có thể nói là để cảm nhận không khí ăn mừng.

Chỉ cần viết ở đây. Nói về việc xem bóng đá khi đi du học, tôi nghĩ rằng nếu chúng tôi có thể gặp lại nhau, xem nó sẽ vui như ở nhà. Nó chỉ là cố gắng tìm một nơi mà bạn có thể thoải mái hét lên. Và nếu bạn cũng phải xem nó ở nhà như tôi, sao bạn không nhớ đi hát karaoke sau đó để “gào thét bù lu bù loa”.