Du học Nhật #2 – Ngày đầu tiên ở kí túc Minesawa [HOT]

Ngày 1 tháng 10 năm 2014

Nhật Bản chào đón tôi trong tiết trời khá âm u, có mưa phùn và hơi se lạnh.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Narita lúc 7h sáng. Lúc đó Vietnam Airlines vẫn chưa có đường bay thẳng đến Haneda (gần Yokohama hơn) nên phải đi xe limousine từ Narita đến Yokohama.

Tháng 5 (4 tháng trước khi đi du học), mình đến Tokyo để học 1 tháng tại trường đại học Meiji, nên mình không cảm thấy lạ lẫm với khung cảnh bên trong sân bay Nhật Bản cũng như đường phố ở đây. .

Cùng đi với tôi là Dũng, cũng là tân sinh viên của chương trình YCCS. Chúng tôi đã biết nhau từ mùa hè và đã đi tập thể dục cùng nhau một vài lần. Đối với Dũng, đây là lần đầu tiên anh đến Nhật Bản. Tôi cũng không nhớ ấn tượng của chàng trai trẻ về Nhật Bản, nhưng tôi nhớ là không cảm thấy “ooh, wow”, có lẽ là hơi mệt sau chuyến bay đêm.

Xe buýt trở lại YCAT (Nhà ga Hàng không Thành phố Yokohama), và Nana đón chúng tôi ở đó. Nana là sempai (tiền bối) của tôi trong chương trình này, và cô ấy cũng là một cựu thiếu tá. Cả ba chúng tôi lên taxi và đến ký túc xá Minesawa, nơi chúng tôi sẽ ở trong năm đầu tiên.

HƯỚNG DẪN MINESAWA

Hãy nghĩ về Yokohama như một thành phố cảng, vì vậy đường xá phải đẹp. Trời đẹp, nhưng càng đến gần trường đại học, taxi càng có cảm giác đang lên dốc. Và đúng vậy, ký túc xá của anh ấy ở trên một ngọn đồi, mặc dù nó không cao nhưng cũng đủ để rèn luyện sức khỏe cho bắp chân của anh ấy. Hóa ra khuôn viên Yokohama (YNU) vốn là một sân golf nên cũng có nhiều thăng trầm. Xuống phố thì dễ thở nhưng khi về ký túc xá thì phải leo lên.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về ký túc xá là “lạnh”. Một phần vì trời lạnh, nhưng tôi thực sự cảm thấy như trong ký túc xá tối lắm. Xung quanh là bạt ngàn cây cối như một khu rừng cũng “xanh mướt”.

Tôi và Dũng làm thủ tục nhận chìa khóa tại văn phòng. Dũng ở tòa A, tôi ở tòa B. Sơ lược về ký túc xá, Minesawa là ký túc xá gần trường nhất (mất 10 phút đi bộ ra cổng), nhưng cũng có thể nói là lâu đời nhất trong các ký túc xá. . Ký túc xá của YNU. Bù lại, giá thuê phòng chỉ hơn 2 triệu một tháng.

Kí túc xá có 3 toà, toà C gần phố nhất, là kí túc xá nữ. Đi xuống vài bước là tòa nhà A gồm 3 tầng nam và tầng trên cùng là nữ. Đối diện tòa A là phòng gym và phòng máy giặt. Sau đó ở phía dưới là tòa nhà B nơi tôi ở, là ký túc xá nam. Thật không may, phòng của tôi là 510, trên tầng cao nhất của ký túc xá. Ký túc xá không có thang máy. Để đến phòng, tôi sẽ phải đi bộ xuống tòa nhà B khoảng 20 bậc thang, sau đó lên tầng 5. Bằng cách này, không cần thực hiện động tác squat. Xách 2 vali lên mà mỏi tai.

BÊN TRONG BÁC SĨ

Trước khi đi du học, mình có tìm ảnh phòng trọ ở đây, cũng xem trên mạng nên cũng biết qua không gian của nó. Căn phòng khá nhỏ, chắc chỉ khoảng 8-9 mét vuông, có phòng tắm riêng. Ngoài ra, còn có giường đơn, bàn học và tủ lạnh mini.

Mỗi tầng đều có bếp chung và phòng tắm chung, nó được gọi là vòi hoa sen đồng xu, nghĩa là nếu bạn muốn có nước nóng, bạn phải bỏ vào 100 yên trong 10 phút. Phòng bếp khá rộng, có 2 tủ lạnh, lò vi sóng và lò nướng. Cũng giống như phòng tắm, nhà bếp cũng là một bếp ga bằng đồng xu. 10 yên 10 phút. Tuy việc ra vào phòng khi nấu nướng hay tắm giặt hơi bất tiện nhưng nhìn chung thì mình thấy ở KTX cũng khá ổn, không đến nỗi nào.

GẶP GỠ ALICIA, BẠN BÈ HỌC TRONG CÙNG CHƯƠNG TRÌNH

Vì đã 4 năm rồi nên tôi không nhớ rõ chi tiết của ngày hôm đó. Nhưng tôi và Dũng đã gặp Alicia. Alicia là một cô gái (em bé thật), nhỏ hơn tôi hai tuổi, mang hai dòng máu Nhật Bản và Đài Loan nhưng mang quốc tịch Mỹ. Nhờ anh chị hướng dẫn, tôi và Dũng có thể yên tâm ra đường vì vẫn chưa có SIM mới.

Tôi và Dũng cần mua đồ sinh hoạt nên nhờ Alicia tìm cửa hàng Donkihote ở lối ra phía Tây của ga Yokohama. Hai anh chàng chỉ việc đi hết tầng này đến tầng khác, mua xoong nồi và cả nồi cơm điện, bình đun nước siêu tốc. Mang vác rất nặng.

Mua xong, cả ba sang quán mì Hanamaru Udon đối diện ăn (không nhớ là trưa hay tối) rồi về kí túc xá. Ngày đầu tiên, bạn phải lên xuống 5, 6 lần. Chân tôi tê dại, cơ thể mệt mỏi, về đến phòng là tôi lên giường nằm thẳng.

ĂN TÔM Mì rồi đi ngủ

Nằm nhìn trần nhà một lúc, tôi chợt thấy nhớ nhà, rồi bật khóc. Nhưng rồi tôi tự nhủ phải mạnh mẽ lên, từ nay tôi sống một mình, một mình tôi phải làm mọi thứ. Và rồi tôi đứng dậy, cầm lấy hộp mì ăn liền NISSIN mà tôi vừa mua, món yêu thích của tôi, và húp một cái. Chưa bao giờ thấy mì ngon như vậy.

Tôi đã hoàn thành món ăn của mình Tôi nghỉ ngơi một lúc, kiểm tra facebook, gọi điện cho bố mẹ rồi đi ngủ. Đêm đầu tiên, nhưng ngủ rất ngon. Ngày hôm sau, tôi sẽ đến trường và gặp gỡ các bạn khác cùng chương trình.

Du học Nhật Bản # 1 – Quyết tâm đi du học