Nhật ký ngày 25/12 – Sinh nhật tuổi 26 [HOT]

Trong khi nhiều người vẫn đang tận hưởng không khí Giáng sinh trên phố vào đêm 24, thì tôi, như mọi khi, đã lên giường và chuẩn bị đi ngủ lúc 10h. Sáng ngày 25, tôi thức dậy lúc 6h04 phút, nhưng vì biết hôm nay là sinh nhật tôi nên tôi hơi tò mò không biết có ai nhắn tin chúc mừng sinh nhật tôi không. Nằm kiểm tra tin nhắn trên instagram một chút, sau đó tôi rời khỏi giường và bắt đầu một thói quen buổi sáng quen thuộc như thường lệ.

Khi hoàn thành Quy trình buổi sáng, tôi dành khoảng 30 phút để dọn dẹp phòng. Tủ sách, bàn học, giường tủ… đều đã được dọn sạch sẽ từ hôm trước nên sáng 25 chỉ cần lấy cây lăn bụi lăn vào một vài góc có bụi rồi lấy chổi quét sàn là xong. . Trang Chủ. Đó là một buổi tập thể dục nhẹ nhàng.

Buổi sáng – “Me-time”

Năm nay mình được nghỉ Tết sớm, vì nghỉ theo lịch của trường đại học bên Nhật (đóng cửa từ 24/12 đến 6/1 năm sau). Vì vậy, ngày 25 này, tôi được phép làm bất cứ điều gì mình thích mà không cần phải lo lắng về việc học hay việc làm. Vào thời điểm này năm ngoái, có vẻ như tôi đang ôn thi cho kỳ thi học kỳ 1 tại Trường ĐH Việt Nam. Còn năm nay, quyết tâm hưởng thụ, không có việc làm, học hành.

Ăn sáng xong, tôi phóng xe đến “địa điểm quen thuộc” là Tranquil 18B. Trong balo chỉ mang theo 1 cuốn sách và máy ảnh. Thực ra ban đầu mình cũng nghĩ đến việc quay vlog này vào ngày 25. Nhưng nói thật, việc quay vlog đôi khi khiến tôi không thể tận hưởng được từng giây phút trong ngày đó. Vì vậy, tôi quyết định không nhắc đến chuyện quay phim, thay vào đó là mang theo máy ảnh để chụp vài bức ảnh kỷ niệm.

Sáng 25 yên tĩnh vắng vẻ. Về cơ bản, tôi đến sớm, và dù là Giáng sinh nhưng vẫn là ngày thường nên mọi người vẫn phải đi học và đi làm. Hai nhân viên ở Tranquil mà tôi chưa từng gặp, họ có phải là người mới không? Hoặc có thể do lâu rồi tôi không đến? (Lần gần đây nhất là giữa tháng 10.) Dù sao, có một điều không bao giờ thay đổi kể từ lần đầu tiên đặt chân đến Biều, đó là không khí ấm cúng với hương cà phê thơm nhẹ nhàng lan tỏa bên trong. Như thường lệ, tôi “độc chiếm” chiếc sofa ngay dưới tầng 1, vì đó là nơi đón nhiều ánh sáng nhất. Và tất nhiên… một tách trà hoa cúc.

Nhật ký ngày 25/12 – Sinh nhật tuổi 26 [HOT]

Sau khi thư giãn và thưởng thức trà một lúc, tôi lấy một cuốn sách ra đọc. “Săn tìm hạnh phúc – LYKKE” của Meik Wiking. Đây là cuốn sách cuối cùng tôi đọc trong năm 2020. Một cuốn sách về hạnh phúc, và rất thích hợp để đọc vào dịp Giáng sinh – Cuối năm.

Làm thế nào để đo lường mức độ hạnh phúc? Thang đo của hạnh phúc là gì? Tiền có thể được coi là một công cụ khách quan giúp đo lường mức độ hạnh phúc, nhưng nó không phải là tất cả. Kết nối cộng đồng, sức khỏe, tự do, lòng tin,… tất cả đều góp phần vun đắp hạnh phúc. Hiện giờ tôi đang vùi đầu vào luận văn thạc sĩ của mình, nên bây giờ khi đọc sách, tâm trí tôi luôn đề cập đến những thứ như “biến”, “điều tiết” hay như trong cuốn sách này, “đo lường”. Nhưng cũng tốt, vì nó giúp tôi có suy nghĩ logic hơn, sâu sắc hơn và cảm thấy học lên cao là một quyết định đúng đắn.

Trong khi đọc trong Tranquil, một điều thú vị đã xảy ra. Nó đặc biệt đến mức tôi phải lưu ngay những gì diễn ra trong khoảnh khắc đó trên ứng dụng điện thoại. Chuyện là, khi tôi đang đọc trang thứ 40 của cuốn sách (đoạn này nói về cách người Pháp tận hưởng niềm vui và hạnh phúc qua những bữa ăn) thì đúng lúc đó có hai người phụ nữ Pháp bước vào Tranquil. Đó là một sự trùng hợp kỳ lạ. Mặc dù tôi không biết bất kỳ tiếng Pháp nào ngoài một vài từ như “xin chào”, “Tôi là …”, tôi rất thích nghe hai người họ nói chuyện bằng tiếng Pháp khi gọi đồ uống. Trong một lúc tôi định đứng dậy và muốn chủ động nhường ghế sô pha cho họ, nhưng tôi chưa kịp làm thì họ đã nhanh chóng đi lên cầu thang lên tầng 2.

Khi cả hai chuẩn bị đi lên cầu thang, ánh mắt của họ đều đổ dồn vào tôi. Ở chiều ngược lại, tôi cũng đang nhìn họ. Sau đó, hai bên nở một nụ cười dịu dàng, như thay lời muốn nói “Chào buổi sáng, và một ngày tốt lành”.

Ăn trưa – Giờ gia đình

Vào buổi trưa, tôi đưa mẹ, em trai và cô gái Nhật Bản sống cùng tôi (nhà tôi ở và thuê) đến một nhà hàng Nhật Bản bên trong khách sạn nơi tôi thực tập trong 3 tháng qua. Trong thời gian thực tập, tôi thỉnh thoảng dừng lại ở một nhà hàng để ăn bữa trưa kiểu Nhật. Đã 5 lần đến, 4 lần gọi cơm Hamburger sốt demi-glace. Hamburger ở Nhật có hai cách hiểu, một là bánh hamburger hay được ăn ở McDonald’s, Burger King, mà người Nhật phát âm là Hamba-ga-. Một loại khác là Bít tết Hamburg (Hamba-gu), là một món bít tết chiên giòn làm từ thịt băm và sau đó phủ lên trên với nước sốt, chẳng hạn như tương cà hoặc sốt demi-glace. Lần này tôi cũng gọi set hamba-gu. Anh trai mình cũng đặt bộ tương tự, chỉ có của anh trai là 300g trong khi của mình là 200g. Mẹ và cô Nhất đều gọi cơm cà ri. Mặc dù vẫn thường nấu cà ri tại nhà, nhưng cà ri tại các nhà hàng lại mang đến một hương vị khác, có phần “sang chảnh” hơn, ngon miệng hơn. Đây cũng là dịp để mẹ và em trai tham quan khuôn viên khách sạn nơi mình thực tập, cũng như đứng check-in dưới cây thông Noel cao hơn 5m.

img 5163
Ăn trưa tại nhà hàng DINING

Chiều – Giờ của anh

Buổi chiều là thời gian của hai anh em. Anh trai tôi lén mua cho tôi một bộ lắp ghép Gundam, không may trước khi đi bọc quà tôi đã vô tình tìm thấy nó trên giường của anh trai tôi. Tuy nhiên, chiếc hộp vẫn được gói cẩn thận và đặt dưới gốc cây thông Noel, để gọi là quà tặng sinh nhật, quà Noel chính hiệu. Chiều ngày 25, tôi mang hộp quà lên phòng, bóc ra và bắt đầu cùng anh trai ráp gundam. Hai anh em tính cách trái ngược nhau nhưng lại có nhiều sở thích chung nên thường xuyên chơi chung và làm việc chung. Vài tuần trước, hai chúng tôi đã cùng nhau xây dựng một chiếc máy tính để bàn, và lần này đó là một trò chơi gundam.

Gundam mà anh tôi mua là loại MS (Master Grade), rất chi tiết nên cài đặt mất nhiều thời gian. Ngồi 1 tiếng rưỡi từ 2h30 đến 4h mới xong phần thân, đầu và tay. Mới cài đã lâu, tuy mệt nhưng rất vui. Nó làm tôi nhớ lại khi tôi còn là một học sinh cấp hai, khi mỗi mùa hè tôi đều mong đợi cha tôi mua cho tôi một chiếc áo khoác dạ mỗi khi ông đi công tác ở Nhật Bản, và sau đó hai chúng tôi đã cùng nhau xây dựng nó. Lúc đó, em tôi còn nhỏ nên tôi nói lắp là chủ yếu, cháu hay cầm đồ chơi cho nó “bay”, miệng cứ “huýt sáo”. Khi tôi lắp xong một gundam, sáng hôm sau anh ta chơi và bị gãy cánh. Và bây giờ, khi cả hai đã lớn, đối với họ, lắp ráp là phần thú vị nhất.

img 5171
Cài đặt Gundam

Lắp đến 4 giờ thì cả hai kêu đau lưng vì phải ngồi bệt nên tạm dừng để hôm khác lắp. Sau đó hai anh chàng chuyển sang FIFA (chơi game bóng đá). Như thường lệ, tôi bị anh nó đánh cho vài trận, khi nhìn tổng điểm thì tôi thấy anh nó đã lọt vào top 5 (51, 52 hay gì đó), trong khi tôi chỉ có 16 trận thắng. Nhưng tôi mất nhiều quá nên cũng quen, không cay đắng quá. Điều quan trọng là bạn phải thích chơi trò chơi với ai đó.

Bữa tối – Thời gian của bạn bè

Vào sinh nhật của tôi hai năm trước (2018), tôi đã mời những đứa trẻ trung học đến nhà tôi ăn tối. Trong năm 2019 và năm 2020, do bận nhiều việc từ việc học đến việc riêng nên tôi không còn liên lạc thường xuyên với các bạn cấp ba nữa. Cho đến cuối tháng 11 năm nay khi tôi nhận được lời mời đi dự đám cưới. Đến đám cưới một người bạn thân, rồi mới có dịp gặp lại họ, không quen đã hẹn một bữa lẩu trong đêm Noel tại nhà tôi.

Dù sinh nhật này chỉ có 4 “đấng nam nhi” góp vui nhưng có câu “đàn ông mang lại hạnh phúc cho nhau”. 5 anh chàng vừa ăn vừa trò chuyện thoải mái, đủ thể loại và nội dung.

Một sinh nhật không có bánh, không có nến. Một buổi sinh nhật đơn giản, không cầu kỳ nhưng rất ấm áp và mãn nguyện. Đó là sinh nhật lần thứ 26 của tôi.

Điều đặc biệt nhất là tôi đã dành một chút thời gian để lưu lại những kỷ niệm trong ngày sinh nhật lần thứ 26 của mình trên blog cá nhân này.

Hãy tập trung, bình yên.

Kira.